Tắt Quảng Cáo [X]

Hành trình đến với Chúa của phi hành gia mang Thánh Thể vào không gian

10:03 26/04/2022
hoc du

Không phải ai cũng may mắn được lãnh nhận Thánh Thể trong không gian như nhà du hành vũ trụ của NASA, Mike Hopkins. Ông Hopkins là người mới cải đạo sang Công giáo và có đức tin rất mạnh mẽ, theo tuần san National Catholic Register.

Lưu trú trên Trạm không gian quốc tế (ISS) là một thách thức và vinh dự chỉ vài người ít ỏi trên thế giới được trải nghiệm (ít nhất là trong thế hệ của chúng ta). Nhà du hành vũ trụ, đại tá Không quân Mỹ Mike Hopkins thuộc nhóm những người tinh hoa nhất địa cầu từng được vinh dự này. Ông đã trải qua 6 tháng trên ISS vào năm 2013. Và dù vô cùng xúc động khi trở thành người được chọn cho một sứ mệnh không gian, có một điều ông Person không hề “để quên” ở mặt đất: Bí tích Thánh Thể của Chúa Giêsu.

Ông Hopkins đã theo đạo chưa đầy 1 năm trước khi lên đường. Sau thời gian dài chờ đợi, cuối cùng phi hành gia người Mỹ đã có thể rước lễ vào cuối năm 2012. Đối mặt với viễn cảnh phải rời xa địa cầu trong khoảng nửa năm, ông quyết định tìm hiểu xem liệu Mình Thánh Chúa Kitô có thể du hành cùng với mình vào không gian. Hóa ra điều này hoàn toàn khả thi và ông làm theo sự thôi thúc của con tim. Trao đổi với tuần san National Catholic Register, đại tá Hopkins đã chia sẻ về niềm thôi thúc muốn được nhận Thánh Thể trong không gian.

Bằng cách nào mà ông lại trở thành một nhà du hành vũ trụ muốn mang theo Mình Thánh Chúa Kitô vào không gian ?

– Vâng, đó là một câu chuyện khá dài. Tôi lớn lên là một người ngoại đạo. Tôi gặp vợ mình, Julie, ở đại học. Cô ấy là tín hữu Công giáo. Chúng tôi bắt đầu hò hẹn và cuối cùng kết hôn với nhau. Chúng tôi đồng ý nuôi dạy con theo Công giáo. Ban đầu, tôi không có ý định theo đạo, nhưng tôi cảm thấy rằng cần phải cho con cái hiểu được tầm quan trọng trong mối quan hệ với Thiên Chúa, không phân biệt rằng bạn là người Công giáo hoặc Tin Lành…

Và thế là chúng tôi đến nhà thờ thường xuyên. Các con của chúng tôi chào đời và được rửa tội theo Công giáo. Vào năm 2009, tôi được chọn làm phi hành gia. Và đó chính là mục tiêu, mơ ước gần như trọn sự nghiệp của tôi. Nên mọi thứ đều tuyệt vời, đúng không ? Chúng tôi chuyển đến Houston và gia nhập giáo xứ Trinh Nữ Vương ở Friendswood. Tôi tham gia chương trình huấn luyện cơ bản của phi hành gia từ năm 2009 đến 2011. Chúng tôi vẫn đến nhà thờ, các con trai học giáo lý và được hưởng nền giáo dục Công giáo. Và tuy vẫn thường dự lễ nhưng tôi không được rước Mình Thánh Chúa vì vẫn chưa theo đạo.

 

Kế đến, vào năm 2011, tôi được chỉ định tham gia vào sứ mệnh ISS. Tôi chuẩn bị lên trạm và trải qua 6 tháng trong không gian, bắt đầu vào năm 2013, nên nếu xét về khía cạnh sự nghiệp và gia đình, mọi thứ đều hoàn hảo. Tôi trở thành phi hành gia, tôi được nhận nhiệm vụ trên không gian. Gia đình của tôi thật tuyệt vời. Mọi thứ đều tốt, nhưng, đối với bản thân tôi mà nói, tôi cảm thấy như vẫn còn thiếu thốn điều gì đó.

Dần dần, tôi quyết định mình có lẽ phải trở thành tín hữu Công giáo. Tôi muốn hòa nhập nhiều hơn vào đời sống tôn giáo của gia đình mình, của vợ và con tôi. Tôi tin rằng Chúa luôn có cách đưa những người cần thiết vào cuộc sống của chúng ta. Đối với tôi, trong trường hợp này là cha Skip Negley, linh mục chánh xứ.

Vào thời điểm đó, do nhận nhiệm vụ mới, tôi buộc phải miệt mài theo các huấn luyện, có nghĩa là phải trải qua một thời gian dài ở Nga. Do vậy, tôi không thể tham gia các lớp giáo lý tân tòng. Nên vợ chồng tôi đến nói chuyện với cha Skip. Cha bảo: “Nhìn này Mike, cha sẵn sàng dạy riêng cho con mỗi khi con quay về trong 2 hoặc 3 tuần”. Mọi chuyện đã không thể nào thực hiện được hoặc đã khó khăn hơn rất nhiều nếu thiếu cha Skip.

Tôi nhớ lại một trong các cuộc gặp mặt, cha đã hỏi: “Tại sao con muốn trở thành một Kitô hữu?”. Tôi đưa ra lý do đã đề cập trước đó, rằng muốn tham gia nhiều hơn vào đời sống đạo của cả gia đình. Cha trả lời: “Mike, đó không phải là lý do để theo đạo?”. Cuộc gặp mặt này với cha Skip đã trở nên hết sức tuyệt vời đối với tôi, bởi vì tôi đã nhận được nhiều câu hỏi và lời giải đáp liên quan đến đức tin. Tôi đã theo đạo vào tháng 12.2012, và chuẩn bị lên đường vào tháng 9.2013.

Khi đã trở thành tín hữu Công giáo, tôi phải thú nhận rằng vẫn chưa hoàn toàn thỏa mãn, vì tôi biết rằng mình lưu trú trên không gian suốt 6 tháng. Thế là một câu hỏi bắt đầu nảy sinh: “Liệu có cách nào mang theo Thánh Thể lên vũ trụ?”. Bạn cũng biết đó, không phải là điều người bình thường có thể thực hiện được, vì bạn không thể tự ban Thánh Thể.

Một lần nữa, Thiên Chúa lại mang đến người cần thiết cho cuộc đời bạn. Phó tế Chuck Turner và cha Jim Kuczynski, người tiếp quản giáo xứ sau cha Skip, bắt đầu xin ý kiến Hội đồng Giám mục Mỹ: “Chúng tôi cần phải làm gì để Mike mang theo Thánh Thể?”. Họ làm rất nhiều chuyện để cuối cùng tôi có thể mang theo một hộp đựng Thánh Thể có 4 ô chứa, với mỗi ô chứa 6 bánh Thánh.

Tại Kazakhstan, nơi tôi sẽ lên quỹ đạo bằng tên lửa phóng, mọi việc diễn ra hoàn hảo, bởi vì mọi thứ mang vào không gian phải được ghi nhận và phân loại. Khi bạn dùng phi thuyền của Nga, mọi tư trang đều được kiểm tra, các thành viên của Cơ quan Không gian Nga mất khoảng 2 tuần để cân đo hành lý cá nhân cho chuyến bay. Tôi không thể nào từ bỏ Thánh Thể của Chúa Giêsu, nhưng người Nga quá tuyệt. Tôi cứ mang mọi vật dụng cá nhân đi kiểm tra, và giải thích về hộp bánh Thánh cũng như ý nghĩa của nó đối với mình. Họ hoàn toàn hiểu được điều đó và nói: “Tốt thôi, chúng tôi sẽ cân hộp đựng Thánh Thể để xem nặng bao nhiêu đấy, không vấn đề gì cả. Ông có thể mang theo”.

Mọi cánh cửa đã mở và tôi có thể mang theo Mình Thánh Chúa lên ISS để rước hằng tuần. Có đôi khi tôi rước lễ vào những thời khắc đặc biệt như trước 2 cuộc đi bộ trong không gian. Thật sự vô cùng hữu ích đối với tôi khi biết rằng Chúa Giêsu luôn ở cạnh mình vào thời điểm bước chân vào khoảng không vũ trụ vô tận. Và khi tôi nhận Thánh Thể vào ngày cuối cùng trên không gian ở khoang “Cupola”, nơi có cửa sổ lớn nhìn về hướng Trái đất, đó là thời khắc hết sức đặc biệt trước khi quay về nhà.

Liệu có thời điểm nào đó trong quá trình cải đạo và đặt niềm tin vào Thánh Thể, khi mà ông nhận ra rằng, “đây thực sự là Chúa Giêsu” ?

– Vâng, tôi nghĩ vậy. Tôi đã đề cập điều đó cho cha Skip, chúng tôi đã cùng trải qua thời gian trong quá trình xác nhận, giải thích được cội nguồn của Giáo hội và cách thức các vị linh mục Công giáo được truyền lại bí tích này từ thời các thánh tông đồ… Có điều gì đó khiến tôi tin vào mọi thứ liên quan đến Thánh Thể. Bởi vì khi bạn nói chuyện với một linh mục, trong trường hợp của tôi là với cha Skip, và nhận ra rằng có mối liên hệ trực tiếp giữa chuyện cha được phong chức với các thánh tông đồ và Chúa Giêsu… Sự kết nối đã biến điều này thành sự thật.

NASA, một thực thể chuyên nghiên cứu khoa học, phản ứng như thế nào đối với việc cải đạo của ông, và việc ông đưa Thánh Thể vào không gian ?

– NASA thật tuyệt vời. … Họ không hề có bất kỳ do dự nào về việc tôi mang theo Thánh Thể hoặc bày tỏ đức tin của mình trên quỹ đạo. Tất nhiên, tôi ở trên ấy vì công việc, và tôi phải hoàn thành tốt công việc đó, nhưng chẳng có gì cản trở cả. Có một vài nhà du hành vũ trụ vô cùng mộ đạo. Chúng tôi thể hiện đức tin của mình. Chúng tôi không hề thực hiện điều đó trong câm lặng.

Bạn có cho rằng việc trở thành một phi hành gia hỗ trợ bạn củng cố đức tin ?

– Thật sự là có. Khi bạn trên quỹ đạo, và chuẩn bị sẵn sàng cho chuyến đi bộ trong không gian, từ một khía cạnh nào đó về tinh thần, bạn có thể rất căng thẳng. Bạn có thể sợ hãi, nên công việc này giúp tôi củng cố đức tin của mình, bởi vì khi tôi có thể rước Thánh Thể và nhận ra rằng nếu đức tin vững mạnh, tôi không có gì phải lo sợ… Luôn nhắc nhở bản thân rằng khi có mặt trên ISS, mọi thứ đều có thể xảy ra trong tích tắc, và hậu quả có thể vô cùng tồi tệ – tôi có đức tin, mà thường xuyên nương tựa Chúa Giêsu, và nhận ra rằng Ngài đang nắm quyền kiểm soát, và tôi không phải là người làm được điều đó. Cho nên khi bạn ngồi trên tên lửa chuẩn bị phóng, hãy cầu nguyện và mọi thứ sẽ xuôi chèo mát mái.

Con trai lớn của tôi mới 7 tuổi, và tôi nói với con rằng mẹ chuẩn bị phỏng vấn một phi hành gia, bé trả lời đầy hào hứng: “Thật tuyệt cú mèo!”, và kế đến tôi nói lý do cho con rằng “Bởi vì ông ấy mang Chúa Giêsu vào vũ trụ!”. Ông đã thực hiện một sứ mệnh truyền giáo tuyệt vời. Câu hỏi cuối cùng của tôi là: Ông hình dung thiên đường là như thế nào?

– Khi tôi nghĩ về thiên đường, tôi không cho rằng đó là không gian, vì tôi đã ở đó, và tôi biết được cảm giác như thế nào. Có nhiều điểm tương đồng với cuộc sống trên đó với sự sống trên Trái đất. Chúng ta đã tạo ra môi trường nhân tạo trên kia. Chúng ta xây dựng ISS. Nó hoàn toàn giống thứ mà chúng ta đang có trên mặt đất. Các bạn có thiết bị tập thể dục, thực phẩm, những cách để chuẩn bị món ăn. Các bạn có phương tiện để xử lý chất thải. Các bạn có khoa học. Các bạn lên đó và mọi thứ rất thật. Khi tôi nghĩ về thiên đường, tôi chưa hình dung được nó sẽ như thế nào.

Lời cuối cùng tôi muốn chia sẻ là tôi cho rằng một trong những điều cần làm khi trở thành tín hữu Công giáo là phải tham gia các sự kiện của Giáo hội, các chương trình học giáo lý tân tòng. Và mỗi khi tôi có mặt trong số những con người tuyệt vời này, tôi lại nhận ra rằng đây là nơi thích hợp nhất đối với mình.


Nguồn: UBĐK Công Giáo VN

Bạn có thể quan tâm

lên đầu trang